Banner

Home » Truyện cười bựa » Chuyện con muỗi

Chuyện con muỗi

  LÊN HỆ QUẢNG CÁO : 090 266 24 20 

Phòng tôi có con muỗi mới chuyển đến. Nó tên là Tiểu Minh.

Bọn tôi ở chung phòng với nhau được gần ba hôm nay rồi. Tôi tình cờ gặp Tiểu Minh đang đậu trên đùi mình, trong lúc đang ngồi ăn xoài. Nó chích tôi một phát, ngứa giật cả mình rơi luôn miếng xoài vào đĩa muối. Tôi giơ tay đập:

– Chết này!

Tiểu Minh tránh được đáp lại:

– Xin lỗi, tại tôi đói quá.

Từ đấy bọn tôi kết nghĩa anh em.

Không biết Tiểu Minh từ đâu tới, nhưng qua giọng nói và cách hành xử của nó, tôi đoán nó là muỗi Hà Nội. Tiểu Minh khác biệt với những con muỗi khác mà tôi từng gặp. Tiểu Minh là mẫu côn trùng có nguyên tắc. Nó chỉ xuất hiện vào khoảng 8h kém, sau khi đã hết chương trình Thời sự và chuyển qua thể thao 24/7. Nó bảo, tầm ấy con người vừa ăn cơm xong, dầu mỡ thức ăn ngấm vào máu, hút thế mới ngon.

Tiểu Minh cũng rất trọng tình nghĩa. Ngày nào tôi cũng để Tiểu Minh chích 2 phát, 1 vào đùi 1 vào tay. Tôi chỉ nghĩ bạn bè với nhau thì nên làm thế. Nó là con muỗi, bé tí, cũng chẳng mong được đền đáp lại gì cả. Tiểu Minh biết ý, cũng không quên cảm ơn tôi mỗi lần chích xong. Bọn tôi sống với nhau bằng sự tôn trọng.

Rồi bỗng hôm nay bọn bạn tôi qua chơi. Đang hí ha hí hửng định gọi Tiểu Minh ra giới thiệu bạn mới, Tiểu Minh ơi Tiểu Minh à thì bỗng choét một cái – con bạn tôi vỗ đùi:

– Nhà mày lắm muỗi thế!

Con bạn tôi lẩm bẩm, ngước mắt nhìn lên không trung quan sát.

Ơ cái âm thanh vo ve thân thuộc này, là Tiểu Minh mà. Vừa nhận ra bạn, tôi đang định bảo với con bạn tôi thì nhanh như cắt, nó vung đôi tay được làm hoàn toàn từ trà sữa trân châu của mình lên, nhướn mình vỗ “đét” một phát:

– Ối con muỗi nó đốt tao đây này! – con bạn tôi chửi.

Thôi rồi, tôi chẳng còn nghe tiếng vo ve nào nữa. Con bạn tôi nó giết Tiểu Minh rồi. Nghĩ đến đấy tôi khuỵu gối sụp xuống, tim như thắt lại.

Con bạn tôi mắt trợn tròn lên, mở dần đôi bàn tay thon thả của nó ra. Xong. Tiều minh nằm đó bẹp dí trên đống máu, nó còn chưa kịp chào tôi lần cuối. Con bạn phủi tay, cười sằng sặc, ra vẻ hả hê lắm. Tiểu Minh rơi xuống đất, slow motion, nhạc buồn…

Còn tôi, đó là lần cuối cùng tôi cho con bạn tôi bước chân vào nhà.

Tiểu Minh à, tôi xin lỗi.

Nguồn : FB: Đặng Quang Lĩnh

Banner 100k/Tháng - Text Link 70k/Tháng  [090 266 2420
%d bloggers like this: